Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1916: Tam cường năm đó

Dát…

Lúc này trong bầu trời lần nữa có một đầu yêu thú phi hành bay tới. Đầu yêu thú phi hành này chỉ dám xoay quanh trên không, dường như cảm nhận được khí tức trên đám người Tiểu Long cho nên chỉ xoay quanh mà không dám tới gần.

Lữ Chính Cường nhướng mày, cánh tay phất lên đầu yêu thú phi hành này mới run rẩy hạ xuống. Một ngọc giản tin tức lập tức rơi vào tay Lữ Chính Cường, Lữ Chính Cường dùng tâm thần xem xét bên trong.

Dát.

Trong bầu trời lại có mấy đầu yêu thú phi hành bay tới, quay sang Thạch Vượn Yêu Vương nói cái gì đó.

– Chủ nhân. Người của Hóa Vũ tông và Hắc Sát giáo, Lan Lăng sơn trang đã hội họp.

Thạch Vượn Yêu Vương nói với Lục Thiếu Du.

– Ba sơn môn kia tổng cộng có một trăm năm mươi vạn người. Hiện tại có lẽ bọn chúng sẽ không lập tức xuất phát mà sẽ nghỉ ngơi một đêm rồi sáng mai mới tới đây.

Tâm thần Lữ Chính Cường xem xét hết tin tức trong ngọc giản sau đó dùng ánh mắt ngoài ý muốn nhìn Thạch Vượn Yêu Vương. Trên phương diện thu thập tin tức không ngờ tốc độ của Phi Linh môn hiện tại không thua Linh Thiên môn chút nào.

– Sáng mai sao?

Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sắc trời đã gần tới hoàng hôn.

Vào đêm, bầu trời có chút u ám, ánh trăng le lói ở phía xa, trong bóng đêm đen kịt chỉ có một ngôi sao lóe lên, những ngôi sao chung quanh lờ mờ.

Trên một ngọn núi, Lục Thiếu Du chắp tay đứng đó, lẳng lặng nhìn chăm chú vào bầu trời.

– Phá Quân lệch vị trí, đại hung a. Trận chiến ngày mai sợ rằng sẽ máu chảy thành sông.

Một đạo thân ảnh nhẹ nhàng xuất hiện bên người Lục Thiếu Du.

– Sư huynh đối với chuyện này cũng có nghiên cứu sao?

Lục Thiếu Du quay đầu lại nói, người vừa mới tới là Sát Phá Quân.

– Chỉ một chút nghiên cứu không đâu vào đâu mà thôi, ta từng có một bằng hữu tinh thông trận pháp, chuyên môn nghiên cứu những thứ này cho nên có nghe nói qua một ít. Phá Quân lệch vị trí, đại hung a.

Sát Phá Quân nói.

– Đại hung? Thế nhưng nhất định không phải điềm xấu của chúng ta.

Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn ngôi sau ở phía xa xa.

– Người Đông Hải có lẽ rất nhanh sẽ tới đúng không?

Sát Phá Quân hỏi.

– Nếu như ngày mai mà còn chưa tới nơi thì có chút phiền phức.

– Vẫn đang chạy tới.

Lục Thiếu Du nói.

– Lần này mặc kệ ai thắng ai thua thì cũng sẽ khiến cho máu chảy thành sông.

Sát Phá Quân nói.

– Sát một là tội đồ, giết vạn là anh hùng, giết trăm vạn chính là anh hùng trong anh hùng. Lần này đệ sẽ khiến cho ba sơn môn kia hối hận vì đã trêu chọc vào đệ.

Lục Thiếu Du nói, hàn ý trong mắt bắn ra phía xa.

Dưới bóng đêm u ám, sơn mạch liên miên, lúc này sơn mạch tiêu điều, hàn ý theo gió đêm khuếch tán trong không khí.

Lúc này trong sơn mạch liên miên đang có trên trăm vạn người tụ tập. Đoàn người quy mô lớn như vậy khiến cho yêu thú, linh thú trong sơn mạch kinh hãi lập tức chạy trốn. Trong rừng cây tiêu điều lúc này có một con chim nhanh chóng vỗ cánh bay đi.

– Ngày mai là có thể tới được Thiên Môn cốc, Vân Dương Tông, Linh Thiên môn đã tới. Quả nhiên không ngoài dự liệu, người của Vân Dương Tông, Linh Thiên môn cũng đến.

Trên một ngọn núi, một thân ảnh áo đen đứng chắp tay. Hai hàng lông mày như kiếm, ánh mắt như sao. Khí tức này rõ ràng đã tới Tôn cấp, thế nhưng dường như cũng giống Tôn cấp bình thường.

– Đến thì đã sao? Chúng ta đã sớm tính đến việc bọn chúng đi tới. Bọn chúng cho rằng liên thủ với Linh Thiên môn và Vân Dương Tông thì chúng ta sẽ phải buông tha không liều mạng với bọn chúng sao? Chúng ta đã sớm có chuẩn bị, ngày mai cùng nhau vây công. Phi Linh môn này không cần quá để vào trong mắt. Về phần Vân Dương Tông và Linh Thiên môn, lẽ nào ba sơn môn chúng ta còn phải sợ hai sơn môn bọn chúng sao? Vân Dương Tông cách đây khá xa, người tới cũng không nhiều. Linh Thiên môn chỉ mang theo năm vạn người mà thôi, nếu như đánh chết cũng khiến cho bọn chúng bị tổn thương nặng.

Một lão bà mặc y phục màu trắng nói, trong không trung thậm chí là xung quanh này đều có khí tức thiên địa như có như không hội tụ. Không thể nghi ngờ thực lực người này cũng đã tới Tôn cấp.

– Phi Linh môn nho nhỏ như vậy mà dám làn càn, sợ rằng là do phía sau có Vân Dương Tông và Linh Thiên môn làm chỗ dựa. Thế nhưng đám người này cũng không đủ gây sợ hãi, Vân Dương Tông không ở Cổ Vực, nhất định sẽ biết khó mà lui. Trong Cổ Vực không phải là nơi mà bọn hắn muốn nhúng tay vào là có thể nhúng tay vào. Còn Linh Thiên môn, một cây làm chẳng nên non, lần này nhất định phải khiến cho bọn chúng bị thương nặng.

Cách lão bà mặc y phục màu trắng không xa có một thân ảnh cao gầy, ước chừng sáu chục tuổi, một cỗ khí tức cường hãn từ trong người lan tràn ra chung quanh.

– Người Linh Thiên môn sợ rằng cũng không ngờ mục đích khi chúng ta liên thủ tiêu diệt Phi Linh môn chính là dẫn Linh Thiên môn vào bên trong vòng xoáy. Lần này Linh Thiên môn tuyệt đối sẽ không thoát.

Một lão giả khí thế cực kỳ bất phàm, nhất cử nhất động đều khiến cho sóng gợn trong không gian rung động. Cỗ khí thế này cũng không phải là thứ mà Tôn giả bình thường có thể có được.

– Lần này tiêu diệt Phi Linh môn, làm tổn thương Linh Thiên môn, đại cục Cổ Vực đã định, Linh Thiên môn cũng không còn cơ hội xoay người nữa.

Một lão phụ nhân chừng năm chục tuổi nói, khí tức quanh thân khiến cho người ta có cảm giác âm trầm, cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.

– Mau chóng giải quyết Phi Linh môn và Linh Thiên môn đi. Chuyện kia sắp tới rồi, chúng ta cũng không cần phải lo lắng nhiều nữa.

Thân ảnh mặc áo đen lại lên tiếng.

– Truyền lệnh xuống dưới, giờ mão xuất phát. Sáng sớm chạy tới Thiên Môn cốc, cho bọn chúng có chắp cánh cũng khó thoát.

Một tiếng quát nhẹ quanh quẩn trong không trung.

Hóa Vũ tông, Lan Lăng sơn trang, Hắc Sát giáo lần này tới đây đã sớm có chuẩn bị mà tới, sao có thể đặt vào Phi Linh môn vào trong mắt. Người bọn hắn muốn chân chính đối phó chính là Linh Thiên môn. Bọn hắn đã sớm chuẩn bị làm cho Linh Thiên môn bị thương nặng. Về phần Vân Dương Tông không phải là thế lực trong Cổ Vực, sợ rằng cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi.

– Lục Thiếu Du, lần này ngươi chết chắc rồi. Nếu như có cơ hội ta không ngại đích thân đánh chết ngươi. Nhất định sẽ không cho ngươi chết dễ dàng như vậy.

….

Ở phía xa, trên một ngọn núi cao vút có không ít thân ảnh ở trong đó. Nhìn Thiên Môn cốc phía chân trời, trước mấy người này có một thân ảnh yểu điệu vô song, chính là Thánh Nữ Tử yên của Thiên Địa các.

Màn đêm bao phủ, ánh trăng nhàn nhạt trao trên cao. Chung quanh ngôi Phá Quân không biết từ khi nào có hồng mang nhàn nhạt bao vây, giống như là máu tươi, có một cỗ sát khí vô hình lan tràn.

– Phá Quân lệch vị trí, máu chảy thành sông. Ngày mai sắp tới rồi.

Tử Yên nhìn dị tượng trên bầu trời, khuôn mặt xinh đẹp biến ảo bất định, có chút không đành lòng nhìn thấy ngàn vạn tính mạng ngày mai sẽ ngã xuống trong Thiên Môn cốc.

– Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo còn chưa biết Lục Thiếu Du đã triệu tập Nhị các Nhị đảo trong Đông Hải cùng với cường giả Thánh Linh giáo tới đây. Tính toán của bọn họ coi như đổ xuống sông xuống biển.

Một thanh âm vang lên, chính là Hỏa Vân Tôn giả.

– Nhưng mà ta vô cùng kỳ quái, cường giả trong Đông Hải tại sao lại đột nhiên tới Cổ Vực. Lục Thiếu Du từ trong Đông Hải quay về thế nhưng hiện tại lại đang ở trong Cổ Vực, lẽ nào….

Phong Linh Tôn giả vô cùng nghi hoặc, dường như đã nhớ tới cái gì đó.

– Có thể trong tay Lục Thiếu Du có một đường hầm không gian.

Một lão giả áo lam khẽ nói, quanh thân không có bất luận khí tức ba động nào, thế nhưng vô hình trung lại khiến cho người ta cảm thấy áp lực.

– Cũng chỉ có đường hầm không gian mới có thể giải thích được chuyện cường giả Nhị các Nhị đảo đột nhiên biến mất trong Thành Ma Vân. Sợ rằng đường hầm không gian này ở ngay gần thành Ma Vân a.

Tử Yên không ngừng suy nghĩ, từ Cổ Vực tới thành Ma Vân cũng chỉ có đường hầm không gian mới nhanh như vậy.

– Lục Thiếu Du có nhị các nhị đảo tương trợ, nhưng mà Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo lần này đã quyết tâm động thủ, bọn họ mưu tính đã lâu rồi a.

Lão giả áo lam kia lại lên tiếng.

– Lần này mặc kệ kết quả ra sao cũng khó mà đoán trước được. Dù sao trong Thánh Linh giáo còn có đầu linh thú kinh khủng như Cửu Thiên Côn Bằng tồn tại. Thiên Địa các chúng ta không nhúng tay vào bất cứ chuyện tình gì. Lần này cũng không là ngoại lệ, Vân Dương Tông cũng gia nhập vào bên trong, toàn bộ đại lục chấn động. Cho dù là Thiên Địa các chúng ta cũng không thể chịu nổi hậu quả kia.

Lão giả áo lam than thở.

– Điều động một lượng lớn cường giả trong Đông Hải, chúng ta không đem tin tức nói cho Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo đã là âm thầm tương trợ cho Phi Linh môn rồi. Hy vọng phần tiền đặt cược này sẽ thắng.

Phong Linh Tôn giả nói.

– Cửu Thiên Côn Bằng chính là tọa kỵ của lão quái vật Thánh Thủ Linh Tôn năm đó, Lục Thiếu Du lại là giáo chủ của Thánh Linh giáo, sợ rằng Lục Thiếu Du chính là đệ tử của lão quái Thánh Thủ Linh Tôn kia.

Lão giả áo lam nói.

– Trưởng lão, Thánh Thủ Linh Tôn là người phương nào?

Tử Yên hỏi, chuyện Thánh Linh giáo nàng cũng biết không ít, thế nhưng cũng không nhiều. Nghe giọng điệu của trưởng lão cho nên đối với Thánh Thủ Linh Tôn này vô cùng hiếu kỳ.

– Lão quái Thánh Thủ Linh Tôn này năm đó chính là một tồn tại kinh khủng. Bảy ngàn năm trước có ba người khiến cho cả đại lục phong vân biến sắc, nghe tên cũng phải kinh nhãi. Một người chính là Huyền Thiên Yêu Tôn năm đó, còn có một người hiện tại đã ẩn cư, không biết còn sống hay không. Mà một người chính là Thánh Thủ Linh Tôn này. Lão quái này tinh thông trận pháp, khôi lỗi, khống thú, linh hồn lực cũng cực kỳ kinh khủng. Trình độ khó dây còn không dưới Huyền Thiên Yêu Tôn.

Nhớ tới Thánh Thủ Linh Tôn, trong mắt lão giả áo lam hiện lên sự kính nể.

– Thảo nào Lục Thiếu Du cũng tinh thông trận pháp, khôi lỗi còn có khống thú thuật.

Phong Linh Tôn giả kinh ngạc nói.

– Phá Quân lệch vị trí, bên cạnh còn có bốn ngôi sao, biến cố, biến cố không biết trước a. Tất cả đều là biến cố không nói trước.

Tử Yên nhìn lên bầu trời, bên cạnh ngôi Phá Quân xa xa không biết từ khi nào lại xuất hiện thêm bốn ngôi sao, đang từ từ đi tới gần.

Ánh trăng dần yếu đi, khi ánh bình minh lóe lên, thiên quân vạn mã trong sơn mạch lập tức di chuyển.

Sưu Sưu.

Trong Thiên Môn cốc cũng có một cỗ khí tức kinh người bạo phát.

Dát Dát.

Giữa không trung, yêu thú phi hnafh bắt đầu xoay quanh kêu lên từng tiếng. Tiếng kêu này khiến cho thân thể mọi người bỗng nhiên căng cứng.

– Người của ba sơn môn kia bắt đầu tới. Con bà nó, lần này phải báo thù.

– Không phải chỉ có hơn trăm vạn người thôi sao. Lần này nhất định phải đánh cho bọn chúng không còn một manh giáp nào.

Trong Thiên Môn cốc, các đệ tử bắt đầu sôi trào. Đại chiến rốt cuộc cũng sắp bắt đầu.

Trên một ngọn núi, đông đảo cường giả Linh Thiên môn, Vân Dương Tông, Phi Linh môn đang khoanh chân ngồi.

– Thiếu Du, bọn chúng tới rồi.

Lữ Chính Cường nói với Lục Thiếu Du.

– Trước sau gì cũng tới.

Nhìn phía trước Thiên Môn cốc, Lục Thiếu Du lanh nhạt nói.

– Ba sơn môn kia có chuẩn bị mà tới, sợ rằng thực lực rất mạnh. Tử chiến là điều khó tránh khỏi, kết quả cũng khó mà đoán trước được.

Vân Khiếu Thiên nói.

– Đến đây đi, mạnh mẽ ra sao cũng phải động thủ mới biết được.

Lục Thiếu Du nói, ánh mắt nhìn núi non phía xa, hàn ý trong mắt tràn ra. Lúc này hắn phải đánh phủ đầu ba sơn môn kia.

Rống rống.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong núi non phía xa có từng tiếng thú rống vang lên, hơn nữa phía dưới không ngừng có thanh âm vang vọng, trong nháy mắt xuất hiện trên bầu trời Thiên Môn cốc.

Ầm ầm.

Sơn mạch rộng lớn bắt đầu chấn động, mặt đất rung chuyển giống như địa chấn.

– Phía trước chính là Thiên Môn cốc rồi.

Giữa không trung, lão giả mặc trường sam màu đen trên một đầu yêu thú phi hành khổng lồ nói.

– Đem tất cả người trong Thiên Môn cốc giết chết, một người cũng không để lại. Tiến vào Thiên Môn cốc đợi chúng ta, đám người này quả thực muốn chết.

Một lão bà trong mắt mang theo hàn ý nói.

– Tới rồi.

Trên ngọn núi, Giác Linh Tôn giả của Linh Thiên môn, Thiên Phong Tôn giả của Vân Dương Tông lập tức mở mắt, một cỗ hàn ý trong mắt bắn ra. Lập tức đám người Thiên Thủy Tôn giả, Tình Linh Tôn giả, Long Linh, Bàn Vân, Bàn Hủy, Xích Viêm phân biệt mở mắt, tinh quang trong mắt bắn ra.

– Thiếu chủ, cường giả của ba sơn môn kia cũng không ít.

Hai mắt Hắc Vũ mở ra, ánh mắt nhìn kỹ về phía trước.

– Người cũng ta cũng sắp tới, đến đây đi. Tới càng nhiều càng tốt, ta sợ còn giết chưa đủ a.

Lục Thiếu Du đứng dậy, trường bào rung lên, chắp tay đứng thẳng. Quanh thân trong lúc vô hình tràn ngập hàn ý khiến cho đám người Thiên Phong Tôn giả, Giác Linh Tôn giả không khỏi nhìn lại.

– Tới rồi, người của ba sơn môn kia đã tới.

– Giết con mẹ nó.

Trong Thiên Môn cốc, mấy chục vạn người bắt đầu xao động, bầu không khí tức thì căng cứng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mãi cho tới qua giờ mẹo, phía chân trời xa xa lúc này mới bắt đầu có ba động.

– Tới rồi sao?

Lục Thiếu Du thì thào nói nhỏ, hàn ý trong mắt ngày càng đậm.

Lục Thiếu Du nói xong, trong bầu trời núi non đột nhiên gợn sóng, khí tức lan tràn, từng đạo khí tức như biển xuất hiện.

Yêu thú và thân ảnh nhân loại che trời xuất hiện ở trên trời lẫn mặt đất. Trực tiếp đem ánh mặt trời che khuất. Chỉ trong nháy mắt nhiệt độ trong thiên địa giảm xuống, một loại khí tức lạnh lẽo tràn ngập.

– Ha ha, Thiên Môn cốc này lần đầu tiên náo nhiệt như vậy a.

Giữa không trung tràn ngập khí tức, vô số đầu yêu thú phi hành lục giai hậu kỳ bay tới, phía sau là đông đảo yêu thú phi hành theo sát. Trên mặt đất vô số thân ảnh xuất hiện, đất trời rung chuyển, khí thế phô thiên cái địa, thân ảnh giống như một đàn châu chấu kéo về phía trước.