Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 288: Tài liệu thượng hảo

Trong khoảnh khắc Lục Thiếu Du đánh ra một thủ ấn cuối cùng, năng lượng cuồng bạo tĩnh lặng lại ngưng tụ thành thể năng lượng phượng hoàng đỏ rực to hai mươi thước. Tu vi đến Vũ Sư ngũ trọng, Lục Thiếu Du ngưng tụ thể năng lượng phượng hoàng lớn hơn lần trước nhiều, khí tức uy hiếp mạnh hơn gấp mấy lần, không gian dao động.

Lão nhân áo xanh cảm giác khí thế xung quanh, sắc mặt âm trầm, chân khí bùng nổ đánh bật Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư ra. Lão nhân áo xanh nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, lão cảm nhận được lạnh lẽo. Lực công kích này rất mạnh.

Lục Thiếu Du ngưng tụ Chu Tước quyết xong hét to:

– Tiểu Long, tấn công hết sức đi!

Tiểu Long phát ra tiếng rít trầm thấp:

– Gri gri!

Ánh sáng vàng chói lòa, vảy dựng đứng, tia lửa vàng đốt cháy dòng không khí. Tiểu Long cong người như mũi tên rời dây cung xuyên qua dòng không khí bắn tới hướng lão nhân áo xanh.

Lão nhân áo xanh ngoái đầu trợn mắt nhìn Tiểu Long, hét to một tiếng:

– Súc sinh, cút đi!

Trên cái đầu to, giữa hai mắt có một con mắt to như chuông đồng dựng đứng nhìn lão nhân áo xanh chằm chằm, ánh sáng vàng chói lòa bắn ra.

Lão nhân áo xanh đứng im như tượng, năng lượng khổng lồ từ ánh sáng vàng chói mắt công kích sâu trong linh hồn lão. Công kích linh hồn là điểm yếu đối với Vũ Giả.

Lục Thiếu Du quát to:

– Chu Tước quyết!

Lục Thiếu Du đánh ra Chu Tước quyết, chân khí bị cắn nuốt.

Thể năng lượng phượng hoàng khủng bố vọt ra, chớp mắt biến to hai trăm thước, lửa bao bọc quanh người nó, khí thế cuồng bạo phóng lên cao. Lửa ngập trời bao phủ phạm vi ngàn thước, không khí bị đốt xèo xèo, cực kỳ kinh khủng.

Lực lượng cuồng bạo này bắn nhanh hướng lão nhân áo xanh.

Lão nhân áo xanh chỉ bị ánh sáng vàng từ Tiểu Long giam cầm một giây, nhưng chỉ một giây làm lão không kịp né tránh. Lục Thiếu Du chỉ cần một giây này.

– Bảo Lũy Khải Giáp!

Không cách nào né tránh, lão nhân áo xanh không kịp ngạc nhiên yêu thú vừa rồi công kích linh hồn kỳ dị, lão vội đánh ra thủ ấn. Khí lưu chân khí màu lục xoay tròn như vòi rồng rít gào lồng lộn, dòng không khí nứt rạn vặn vẹo.

Ánh sáng màu lục chói mắt bao phủ lão nhân áo xanh, các sợi dây leo thô bằng cánh tay rậm rạp cỡ ngàn sợi, trong không gian phạm vi ba trăm thước bị bao kín hình thành một thành lũy màu lục kín kẽ, không gì phá nổi. Khí thế cuồng bạo khuếch tán.

Thể năng lượng phượng hoàng khổng lồ cùng với lửa nóng cháy đập mạnh vào không gian dây leo kín lẽ, vô số ánh sáng tung tóe. Không gian dây leo to lớn rung lắc nhưng không vỡ ra.

Lục Thiếu Du từ xa co năm ngón tay, trầm giọng quát:

– Bạo!

Trên bầu trời thể năng lượng phượng hoàng biến mất, ngưng tụ thành quả cầu lửa khổng lồ nóng cháy. Quả cầu lửa mấp máy trướng to, vang tiếng nổ điếc tai trên bầu trời.

Bùm bùm bùm!

Lửa bay tứ tán, không gian đầy tiếng nổ đinh tai nhức óc, dòng khí cuồng bạo khủng bố bắn lên cao. Ngọn lửa cực kỳ hùng dũng kinh khủng đụng mạnh vào không gian thành lũy dây leo.

Dây leo không gì phá nổi giờ vỡ vụn trong ngọn lửa cháy hừng hực, bị lửa từng tầng đốt thành làn khói mù mịt. Lửa phá hủy một tầng lại một tầng, đốt tới tầng cuối cùng thì lộ ra thân hình lão nhân áo xanh. Biểu tình lão nhân áo xanh kinh hoàng, nhưng lúc này năng lượng lửa cuồng bạo cũng biến mất.

Lão nhân áo xanh kinh kêu:

– Chẳng lẽ đây là vũ kỹ huyền giai?

Tu vi Vũ Sư nhưng đối phương thúc giục đòn công kích khủng khiếp thế này, nếu uy lực mạnh hơn chút nữa thì lão nhân áo xanh gặp rắc rối to. Đối kháng đòn công kích kinh khủng vừa rồi làm lão nhân áo xanh kiệt sức.

Lão nhân áo xanh lạnh lùng cười:

– Tiểu tử, đây là vũ kỹ huyền giai sao? Ngươi khiến ta rất bất ngờ đấy, nhưng chắc ngươi đã kiệt sức rồi? Giờ thì chết đi, Vũ Sư và Vũ Phách là đẳng cấp không thể vượt qua!

Lão nhân áo xanh nhìn mặt Lục Thiếu Du không còn chút máu, ước chừng hắn đã hết sức.

Lục Thiếu Du nhếch môi cười khẩy nói:

– Vậy sao? Thế thì nếm uy lực huyền giai thật sự đi!

Nếu Lục Thiếu Du tấn công bất ngờ thì lão nhân áo xanh sẽ không chịu nổi. Lục Thiếu Du ngừng cười, đánh ra thủ ấn.

Lục Thiếu Du trầm giọng quát:

– Đao Hồn Trảm!

Trong không gian vô hình, lão nhân áo xanh cảm nhận linh lực cuồng bạo dao động. Lão nhân áo xanh chưa kịp phản ứng thì một luồng đao quang đỏ rực rạch phá dòng không khí như Thái sơn đè đầu. Đao quang hùng hổ chém xuống đầu lão nhân áo xanh, tốc độ nhanh không gì sánh bằng.

Lão nhân áo xanh kinh sợ cơ mặt cứng ngắc, trợn mắt há hốc mồm hét lên:

– Linh lực, sao có thể? Ngươi là Linh Giả?

Lão nhân áo xanh nhanh chóng thụt lùi, chân khí thuộc tính mộc vô biên hóa thành màn sáng chói lòa che trước mặt lão.

Vù vù vù!

Lục Thiếu Du ngưng tụ linh đao cắt phá hư không, nhát đao chém ra dẫn đến không gian chấn động, khí kình gào thét sinh ra tiếng nổ đì đùng. Đao quang kéo chuỗi tàn ảnh, uy nhiếp kinh khủng, ánh sáng chói mắt bắn tới.

Bùm bùm bùm!

Linh đao khủng bố đụng vào màn sáng năng lượng thuộc tính mộc của lão nhân áo xanh, lực công kích đụng mạnh. Công kích linh hồn xuyên qua, không gian thoáng chốc vặn vẹo, sóng năng lượng kinh khủng bạo động. Đa phần linh lực công kích tập trung vào linh hồn, lão nhân áo xanh không thể chống đỡ nổi.

Trong đầu lão nhân áo xanh có lực lượng cường đại đè ép, hùng hổ xộc vào não. Đầu óc lão nhân áo xanh trống rỗng, mất hết tri giác.

Rầm!

Lão nhân áo xanh té xuống đất, khóe môi tràn máu, mặt trắng bệch.

Lục Thiếu Du mặt không còn chút máu đến gần lão nhân áo xanh:

– Đã chết chưa?

Lục Thiếu Du không thả lỏng cảnh giác, hắn búng tay, một lũ kình phong vén vải che mặt lão nhân áo xanh lên.

Lục Thiếu Du nét mặt sa sầm nói:

– Là trưởng lão Cửu Hoa Môn.

Lục Thiếu Du từng gặp lão nhân áo xanh trong Quỷ Vũ tông, một trưởng lão của Cửu Hoa Môn.

Mắt Lục Thiếu Du lóe tia lạnh lẽo:

– Cửu Hoa Môn, ngươi chờ đó!

Vù vù vù!

Tiểu Long thu nhỏ thân hình cùng Thiên Sí Tuyết Sư thân thiết lại gần Lục Thiếu Du. Tiểu Long bị nhốt trong Không gian thú nang mấy ngày, ánh mắt ai oán trách móc nhìn Lục Thiếu Du.

Lục Thiếu Du vội giải thích:

– Tiểu Long, rất xin lỗi, lần sau sẽ không như vậy nữa. Ta biết ngươi ở bên trong đó rất khó chịu.

Tiểu Long co duỗi lưỡi liếm gò má Lục Thiếu Du đáp lại:

– Xèo xèo!

Lục Thiếu Du ngần ngừ một lúc sau đến gần kiểm tra trưởng lão Cửu Hoa Môn:

– Vẫn chưa chết?

Hơi thở trưởng lão Cửu Hoa Môn yếu ớt, hai mắt trống rỗng, linh hồn bị thương nặng, đã hấp hối. Nhưng nói chính xác trưởng lão Cửu Hoa Môn không chết, chỉ biến thành người thực vật.

Lục Thiếu Du nhếch môi cười tà:

– Cũng tốt, vừa lúc luyện chế ngươi thành khôi lỗi hình người. Cửu Hoa Môn, lần này phải cảm ơn ngươi rồi.

Người thực vật là tài liệu tốt để Lục Thiếu Du luyện chế khôi lỗi hình người. Trưởng lão Cửu Hoa Môn có tu vi Vũ Phách bát trọng, nếu luyện chế thành khôi lỗi hình người thì thực lực sẽ tăng mạnh một chút, là tài liệu khôi lỗi hình người hiếm có.